Showing posts with label Music-Poem. Show all posts
Showing posts with label Music-Poem. Show all posts

21 April 2026

TÌNH YÊU ƠI!

Tình yêu ơi! Em có gọi tên
Tháng ba đến như mới hẹn hò
Chọn màu chi cho vừa ký ức
Màu yêu thương thầm kín không tên

Tình yêu ơi! Em đã gọi tên
Gọi tên anh khi nắng chiều lên
Màu không gian thay sắc, đổi tên
Ngày ta yêu mình nhớ không quên

Tình yêu ới! Mình mãi gọi tên
Chờ thương yêu nghe sóng triều lên
Tháng năm về mong nhớ tình lên
Đời thiên nga chắp cánh...cùng tên

Nguyên Đại
21/03/2026

11 April 2026

HÀ NỘI EM


Hà Nội giờ này em tất bật
Phố sớm xôn xao tiếng chào hàng
Em len lỏi giữa đời cơm áo
Nhịp đời qua bất tận không tên...

Hà Nội người ta đi vội quá
Chưa tròn yêu mà đã rời xa
Có ai vừa đem tim đi mất
Ai để nhớ nhung, những hẹn hò...

Hà Nội đêm qua ai khó ngủ
Ai chờ ai, phố hạ chờ mưa
Yêu, nhớ, thương, mong, hờn và dỗi
Sóng Hồ Tây có phẳng lặng bao giờ

Nguyên Đại
11/04/26

09 April 2026

CON ĐƯỜNG MÂY QUA

Con đường ngày xưa ngô nghê quá!
Bóng tre quê vô tội reo mừng
Tình vội, em vào đời cũng vội
Áo ngây thơ, cây lá xanh trời

Con đường ta qua mưa, nắng lũ...
Trái sầu đau quay quắt ít nhiều
Buồn cũng chín theo mùa gió cát
Dấu chân nào xuôi ngược, phiêu du...

Con đường bây giờ như đã lớn
Không còn tre, nhà mới lên nhiều
Tình cũng lạnh, qua thời khốn khó!
Người tìm nhau, nỗi nhớ mấy hoang...

Nguyên Đại
9/04/26

06 April 2026

MAY ÁO CHO CON

Mưa hoài...rả rích như
Mưa Huế...
Ba ra biển, xa nhà!
Ba có về không me?
Mua áo mới cho con!

"Ai bán đồng nát, ve chai?"
Gót chân mẹ mòn
Truông cùng phá...
Một đời con gái!
Qua nhớ qua thương...

Nhà mình ngày xưa
Cơn mê trưa...xiêu vẹo
Hạt nắng xuyên qua đá!
Con chó làm con ngã
Hạ Trắng...Gió Lào!

Độn cát mênh mang
Mái tranh nền đất
Con mèo qua vách lá
Tha đi bữa cơm khổ!
Đem tuổi thơ con đi...

Đêm...Con nhìn lên trời
Những giọt sao đi lạc
Ầu ơ...điệu ru buồn
Da diết! Mai ba về!
Mua áo mới cho con...

Những ngày mai biền biệt
Tháng năm trôi cát cháy!
Ba đã về, độ lượng
Mẹ bình an... Thương!
Tuổi thơ như mây trời
May áo mới cho con...

Nguyên Đại
06/04/26

Melbourne, sáng này mưa...




31 March 2026

THƯƠNG TỪNG DẤU SẸO LAN


Môi nào hãy còn thơm
Cho ta son cuộc tình
Tóc nào vẫn vờn bay
Cho ta biết hồn nhiên...

Em về đến chiều nay
Nghe xôn xao đời mình
Trên từng phiếm thời gian
Thương từng dấu sẹo lan...

Có đường phố nào vui
Cho ta gieo hạt tình
Nghe giọng hát nào hay
Khi tình biết nồng say...

Những ngày tháng buồn qua
Em vừa đến cùng ta
Tay nâng niu cuộc tình
Ta chờ những bình minh...

Xin đời những bình yên...

Nguyên Đại
31/03/26

Trên nền ca khúc "Ru Ta Ngậm Ngùi" của Trịnh Công Sơn



26 March 2026

NGÀY TA YÊU NHAU

"Mười Năm Yêu Em"
đâu phải là "tình cũ" :-)
Bàn tay năm xưa
hơi ấm còn rất mới

Người tưởng xa xôi
bỗng trở về thật vội!
Tình dường phôi pha
nay bất ngờ chợt tới...

Ngày xưa thơ ngây
kỷ niệm còn nhớ đấy!
Vòng tay chưa trao
giờ vội vàng nắm lấy...

Ngày sau miên man
như một điều rất mới
Ngày ta yêu nhau
như chưa bao giờ cũ...

Nguyên Đại
26/03/2026

20 March 2026

PHỐ VẮNG

Phố vắng mình em và nỗi nhớ
Cô đơn ơi, đến thật bất ngờ
Có phải khuya rồi anh không biết!
Mình em về hờn dỗi trong mơ...

Phố vắng mình em, da diết lắm!
Tàng cây lấp lánh ánh đam mê
Có ai vừa đi qua bóng tối
Ai đợi ai về ngõ nhỏ đời nhau...

Nguyên Đại
20/03/26

CHỜ NHAU

Có phải Ngưu Lang chờ tháng bảy
Đợi rằm Chức Nữ áo mây bay
Tình ơi! cơn sóng qua ngàn dặm
Ô-Thước chờ khuya đến mỗi ngày

Có phải chờ nhau từ tóc bím
Bến lỡ thuyền đi...sóng bạc đầu
Người hỡi, trái tim không khuyết dấu
Hạnh phúc nào thiếu một chút đau

Nguyên Đại
20/03/2026

17 March 2026

CÒN TEEN

Mới gặp nhau mà đã nhớ
Nói gần hết chuyện...như chưa nói gì!
Trăng chờ giữa tháng trăng tròn
Tình bao nhiêu tuổi...vẫn còn như teen.

Nguyên Đại
17/03/26

16 March 2026

HAI NỬA

Một nửa khuya, một nữa buồn
Một nửa nhớ, một nữa vui
Hai nửa cô đơn mong đợi
Hai nửa mình...hình trái tim

Nguyên Đại
16/03/26

13 March 2026

KHÔNG QUAN TRỌNG

Người sống bên bờ sông
Thấy cát bồi cát lở
Lở bồi là quan trọng
Sinh mạng trên dòng trôi...

Du khách thuyền qua sông
Đời lênh đênh xuôi ngược
Sang ngang là đi thôi
Lở bồi không quan trọng!

Người chèo đò, du khách
Ai cũng một đời trôi
Nhiều triệu năm về trước
Sông chỉ là dòng khô!

Quan trọng, không quan trọng
Quan trọng có quan trọng
hay không: là hơi thở
biết có: là tình yêu...

Nguyên Đại
13/03/26


NỢ O

Nợ O tưởng hết mà còn
Tưởng qua một kiếp thì tròn nỗi đau
Mười năm nhìn lại trước sau
Mây bay bao bận, sao vân ngày này!

Nợ O tưởng cạn mà đầy
Tưởng qua hết phá Tam Giang rồi về
Mây trời xanh tím cơn mê...
Hà thành ngày đó câu thề bỏ quên!

Nợ O, như đất nợ trời!
Chín thương, chín kính, mười tình là con
Ai qua muôn phá, nghìn truông
Con thương, con nợ một đời...O ơi!

Nguyên Đại
13/03/26

12 March 2026

QUY NHƠN & NHỚ

Một mình anh đứng đây
Giữa thành phố lên đèn
Một mình em trên phố
Tất bật đêm về mau!

Một mình anh, mình em
Hai người, hai thành phố!
Mưa lất phất bay bay
Thương nhớ từng giọt thấm...

Nguyên Đại
12/03/26


11 March 2026

HÀ NỘI & EM

Lâu lắm không về thăm Hà Nội
Trời chiều nay trở lạnh bất ngờ
Cốc kem hồ Gươm mùa ký ức
Thấm một thời sôi nổi, xông pha...

Hôm nay trở về thăm Hà Nội
Dấu son xưa bỗng đậm bất ngờ
Kỷ niệm chạy ùa về thương nhớ
Từ kiếp nào lặn lội tìm nhau...

Nguyên Đại
11/03/2026

PS.
Mai mốt anh lại về Hà Nội
Hát tặng em tình ca xứ Nẫu
Có chiếc cầu bắt qua biển cả
Những cuộc đời nghiệt ngã tìm nhau...

Music Lyrics

[Verse 1]
Lâu lắm không về thăm Hà Nội
Chiều nay trời trở lạnh bất ngờ
Cốc kem hồ Gươm, mùa ký ức
Chạm vào một thuở dại khờ

[Pre-Chorus]
Con phố xưa giờ đây vẫn thế
Chỉ lòng người là khác mà thôi
Bao năm tháng vội vàng đi mãi
Mới hay mình vẫn nhớ không nguôi

[Chorus]
Hà Nội ơi, anh về đây
Mang theo bao nhiêu tháng ngày
Những yêu thương còn dang dở
Giữa dòng đời cứ vơi đầy

Hà Nội ơi, em ở đâu
Có còn nghe tim nhói đau
Những cuộc đời từng lạc mất
Cuối cùng rồi cũng tìm nhau

[Verse 2]
Hôm nay trở về thăm Hà Nội
Dấu son xưa bỗng đậm bất ngờ
Kỷ niệm chạy ùa qua ngõ nhỏ
Gọi tên nhau giữa đôi bờ

[Pre-Chorus]
Cơn gió lạnh len qua mái phố
Nghe tim mình chợt mong manh
Bao nhiêu điều chưa kịp nói
Giữ trong lòng suốt những năm

[Chorus]
Hà Nội ơi, anh về đây
Mang theo bao nhiêu tháng ngày
Những yêu thương còn dang dở
Giữa dòng đời cứ vơi đầy

Hà Nội ơi, em ở đâu
Có còn nghe tim nhói đau
Những cuộc đời từng lạc mất
Cuối cùng rồi cũng tìm nhau

[Bridge]
Mai mốt anh lại về Hà Nội
Hát tặng em tình ca xứ Nẫu
Có chiếc cầu bắc qua biển rộng
Nối hai miền thương nhớ về nhau

Dẫu cho đời nhiều ngang trái
Vẫn tin mình sẽ gặp lại
Giữa nhân gian bao la ấy
Ta tìm nhau như định mệnh

[Final Chorus]
Hà Nội ơi, anh về đây
Mang theo bao nhiêu tháng ngày
Những yêu thương còn dang dở
Giờ dịu dàng ở nơi này

Hà Nội ơi, xin giữ lấy
Một thời anh đã mê say
Nếu một lần còn gặp lại
Anh sẽ không để vụt bay

17 November 2020

Người Tình Quy Nhơn

Trường mình học đối diện bãi biển. Nhiều buổi chiều anh cùng bạn học ra ngồi ngắm những hạt nắng vỡ trên sóng cho tới khi đêm xuống. Dãy núi nhỏ phía bên phải có một ngọn hải đăng, phía dưới là Ghềnh Ráng với những hòn đá tròn phủ rong rêu. Phía bên trái là đảo Hải Minh nơi đặt một bức tượng của Trần Hưng Đạo. Hai bên với núi đảo ghềnh và bãi cát trắng vàng làm cho biển Quy Nhơn trở nên “nhỏ” và “ấm” lại. Đêm xuống những thuyền đánh cá giăng đèn tạo nên một chuổi “ngọc”, như những viên kim cương trong cổ tích.

Ngày mai rời trường, về quê thăm nhà…Em đi, không còn ai cùng lang thang trên bãi cát. Vắng em… Biển nhớ. Anh cũng vậy, cảm giác đơn độc và buồn lê thê…
Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liễu rũ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya


Em đi, anh sẽ ở lại phòng trọ, không muốn đi dạo trên bãi cát nữa. Anh muốn đợi em về…Đồi núi xanh nghiêng cũng vậy, sỏi đá trên con đường mình đi mong bước chân em…
Ngày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá mong em từng giờ nghe buồn nhịp chân bơ vơ


Anh đứng trên bờ cát một mình, nghe sóng gió thổi tung, chợt nhớ bàn tay em cuốn vào những lọn tóc mây. Bàn tay sao ngăn trùng dương…
Ngày mai em đi biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn bàn tay chắn gió mưa sang


Đèn thành phố như mờ đi, soi dấu chân của một gã si tình, chiếc bóng đơn độc lãng vãng khói thuốc đổ xuống đường, nghe tiếng sóng biển động…buồn hơn.
Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn mờ
Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn, nghe ngoài biển động buồn hơn


Ngày mai em đi, anh nhớ…muốn gọi em về. Thành phố đã dày dần tiếng đạn pháo xa. Chiến tranh là sự thật. Súng đạn không hát tình ca, không nhớ thương nhau. Trong cơn mơ, anh chợt giật mình! Con người, anh và em đều bé nhỏ trong chiến tranh, như núi đồi sông suối so với đất trời. Xin trời cao giữ cho ngọn núi còn đứng đó và dòng suối miên mãi xoa dịu những ly tan…
Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về
Triều sương ướt đẫm cơn mê, trời cao níu bước sơn khê


Những chiều nắng tắt, mình thường đi trên những bãi đá của Ghềnh Ráng, nơi sóng vỗ triền miên ghi dấu những mưa gió rêu phong. Em đi rồi, rêu phong thiếu bước chân em… Những chiếc đèn phố như gục đầu buồn bã trong màn mưa nhẹ cuối đông. Không vui nên trời mây giăng kín…
Ngày mai em đi cồn đá rêu phong rũ buồn
Đèn phố nghe mưa tủi hờn nghe ngoài trời giăng mây tuôn


Bâng khuâng nhớ, anh gọi thầm tên em. Năm tháng nắng mưa còn dài, khóa học cũng mới bắt đầu được một năm. Anh sẽ ôm đàn đi hát với bạn và ngóng tin em.
Ngày mai em đi biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng còn buồn bàn tay nghe ngóng tin sang


Đèn đêm của thành phố như vàng hơn, buồn hơn vì nhớ nhung. Trời cũng vừa chớm xuân, mùa đông ngập ngừng đi qua. Em đi, trời gió lộng…thương.
Ngày mai em đi thành phố mắc thêm đèn vàng
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương

Anh mong em về, như hôm nào để cùng ngồi hát cho nhau nghe. Đàn lên cung phím buồn vui, và nỗi sầu muộn hoang vu đi mất.
Hôm nao em về bàn tay buông lối ngỏ
Đàn lên cũng phím chờ sầu lên đây hoang vu


“Anh” là Trịnh Công Sơn, 23 tuổi, của năm 1962, viết ca khúc Biển Nhớ, khi đang học năm thứ hai Cao Đẳng Sư Phạm ở Quy Nhơn (bây giờ là Đại Học Quy Nhơn). “Em” là Tôn Nữ Bích-Khê học cùng trường, cùng hát với “anh”, cùng đi với “anh” trên bãi cát buổi chiều, nghe tiếng sóng liên lỉ vỗ trên những cồn đá rêu phong, dưới ánh nắng thủy tinh vỡ lấp lánh trong nước. (Tiếng Hán-Việt: "Sơn: có nghĩa là Núi, và Khê: là Suối).

“Em” đã không còn. “Anh” đã qua đời gần hai mươi năm trước. Người sẽ không còn, một ngày; nhưng tình yêu và tình ca thì còn mãi như anh, như em… như quê, như một thời xuân trẻ, như những người yêu nhau. Anh nhớ em. Biển Nhớ em…

(Quan điểm chính trị của Trịnh Công Sơn như thế nào; ông đứng về phía nào trong cuộc chiến đã qua, xin tạm gác lại. Ở đây, xin hãy để tình ca…Xin chỉ có tình yêu).

Nguyên Đại
17 Tháng Mười-Một 2020

Tham khảo:
Trịnh Công Sơn - Wikipedia
Biển Nhớ - Wikipedia


Trịnh Công Sơn & Tôn-Nữ Bích-Khê
















10 July 2014

Cúi đầu

Em hãy cúi đầu xuống
Thấy mình đứng trên đất
Biết đây là sự thật
Không còn và không mất

Hãy cúi đầu đi em
Thấy mình thật bé nhỏ
Học hỏi và khiêm cung
Đường đời đi bớt khó

Cúi đầu xuống đi em
Nhận ra màu đại địa
Màu bền vững muôn đời
Dẫu lòng người thay đổi

Này em hãy cúi đầu
Thấy chân mình trọn vẹn
Ta cũng là tha nhân
Lòng vơi đi sân hận

Em ơi hãy cúi đầu
Nghe nhịp đập từ tâm
Không còn bờ bến vọng
An từng bước thăng trầm

Nguyên Đại
30/11/11


Tôi viết bài thơ này để tặng cho các em trong gia đình. Tối hôm qua đến nhà người bạn, có dịp ôn lại những ngày tháng qua của đời mình, càng thấy thấm thía, chợt nhớ đến bài thơ này, hình như không phải chỉ tặng cho các em tôi mà như một lời nhắc nhở, một quà tặng cho chính mình.

Cúi đầu để biết mình đang đứng ở trên mặt đất này, nhận ra những sự thật như đất dưới chân mình. Đất: nơi mình đến và sẽ trở về, cho dẫu giàu hay nghèo, “được” hay “thua”. Đất: không còn và không mất. Những lấn lướt, tranh đoạt cũng sẽ trở về. Bạn nói: vậy cũng đủ rồi, một đời người qua. Tôi nói: Ừ, phải...Mình cạn ly.

Cúi đầu không phải là một hành động hèn hạ, khuất phục; mà là chứng tỏ sự hiểu biết của mình về sự hữu hạn bé nhỏ của chính mình như một con người. Cúi đầu để chứng tỏ lòng tôn trọng tha nhân, cúi đầu để biết ở đâu trong cuộc đời này, mình cũng cần anh em bè bạn để có thể dìu nhau đi trên đường đời gian khó. Đôi mắt tôi ở đằng trước, bạn sẽ chỉ cho tôi, phía sau tôi có những gì. Tôi nghĩ, có lẽ người Nhật, một dân tộc bất khuất và có tinh thần kỷ luật cao, cúi đầu rất sâu chào nhau vì lý do này.

Tổng Thống Obama, lúc mới nhậm chức, đi công du Nhật Bản, đã cúi đầu rất sâu chào Nhật Hoàng, có ý kiến cho rằng cách chào hỏi đó từ một lãnh tụ của siêu cường số một thế giới đối với ông vua của một nước nước nhỏ là nhũn nhặn quá đáng. Tôi không nghĩ vậy, Tổng Thống đã cúi đầu với lòng tôn trọng dân tộc và văn hóa Nhật Bản.

Cúi đầu để nhận ra mặt đất muôn đời, nhận ra những giá trị bền vững trong cuộc đời như đất; dẫu đời sống có những thăng trầm, như gió như mây, như lòng người thay đổi.

Cúi đầu để thấy chân mình trọn vẹn, như lời của một bài hát hãy nhìn xuống chân mình để thấy ở đó những chai sạn lỗi lầm; để nhận ra sự nhẫn nại vô biên của mặt đất dẫu nhận biết bao nhiêu sự chà đạp, để thông cảm được với những lầm lỗi của tha nhân; và giận hờn, oán trách, hận thù sẽ được vơi đi.

Cúi đầu để lắng nghe nhịp đập từ trái tim mình, cảm nhận được hạnh phúc được Thượng Đế ban cho kiếp người, được cha mẹ hy sinh để cưu mang, đem mình đến với cuộc đời này, nhận ra được hạnh phúc của mình trên từng bước thăng trầm.

Nguyên Đại
10/7/14

Đời sống, đóa hồng gai thơm ngát
Tránh gai đi, và khẽ cúi đầu
fb commt 25/9/13

08 December 2013

Về Sau

http://www.youtube.com/watch?v=tS-DmhSXL7A

Từ đây xa mãi...người ơi
Như cánh chim vụt bay
Như nắng xa tầm tay
Xa rồi...

Từ đây yêu mãi...người ơi
Ôm vết thương trầm kha
Thôi ước mơ vụt xa
Vụt xa...

ĐK:
Thì thôi em hỡi
Xin hãy quên tình nhau
Thì thôi em hỡi
Thôi cố quên tình đau

Thì thôi em hỡi
Tiễn nhau qua đời nhau
Dấu yêu thương trùng vây
Giữ cho nhau từ đây


Từ đây bên ấy...người ơi
Ai bước đi đường ai
Thôi gió mưa về sau
Âm thầm

Từ đây thôi nhé...từ giã
Trên bước chân lặng lẽ
Chôn kín đi niềm đau
Về sau...

Nguyên Đại
8/12/13
Phỏng theo giai điệu của bản song tấu
Violin/Piano – Song from A Secret Garden/Secret Garden


30 November 2013

Chaconne

http://www.last.fm/music/Secret+Garden/Songs+From+a+Secret+Garden/Chaconne

http://hn.m.nhac.vui.vn/chaconne-secret-garden-m
17432c53p775a263.html#BOX_CHIA_SE_MEDIA_START

Chiều nắng tắt tìm nhau còn đâu
Thời áo trắng vụt qua
Còn tiếc nhớ gọi nhau
Trên ngày tháng cũ miệt mài...

Từng vết dấu gọi tên trùng khơi
Đời gió cuốn nhớ thương
Màu mắt biếc người ơi
Ngút ngàn...

ĐK:
Từng sóng đó bặt tăm
Từng vết dấu gọi tên
Rồi tiếc nhớ chìm sâu
Như mộng mơ thuở nào...

Mùa gió tuyết tìm nhau
Ngày nắng ấm còn đâu
Còn đắm đuối gọi nhau
Như đợi nhau kiếp nào...


Còn chới với tìm nhau tình ơi
Đời sóng gió vực sâu
Đừng níu mãi niềm đau
Trên triền năm tháng muộn phiền

Đừng nuối tiếc tìm nhau người ơi
Mà lòng nghe buốt đau
Hãy cất giữ tình nhau
Kiếp này...

Nguyên Đại
30/11/13
viết lời thơ phỏng theo giai điệu của bài hòa tấu
Violon-Piano/Chaconne/Secret Garden


02 April 2013

Tiếu Ngạo Giang Hồ

Năm tháng làm người già đi
Danh-Lợi đều quên hết
Một bầu rượu đục, chuốc say giấc mộng
Sinh-Tử đều cô độc, khao khát một vòng tay
Mặc kệ sớm hay muộn, để mặc tình yêu tiêu dao

ĐK:
Nếm trài biết bao mùi vị nhân gian
Yêu hận triền miên, tất cả đều xóa hết
Chỉ mong nắm chặt lấy hôm nay
Nàng tốt đẹp dường ấy, ta một đời tôn thờ
Đưa nàng tiêu dao giang hồ
Chỉ cần tim còn đập, có ta làm nàng cười
Nắm tay nàng đến khi bạc đầu...


Trời cao đất rộng như thế
Hai bờ núi xanh bao quanh...

Nhạc phim
Tiếu Ngạo Giang Hồ - 2013
Đạo Diễn: Hoàng Kiện Trung - Vu Chính
Ca sĩ: Hoắc Kiến Hoa ("Lệnh Hồ Xung")
Dịch Thuật: Doanh Doanh


NĐ:
"Sinh-Tử đều cô độc, khao khát một vòng tay"... Mình được sinh ra cũng một mình, và cũng chết đi một mình. Chỉ giữa hai bờ sinh tử là có thể có một vòng tay, sao lại vướng vào thị phi "giang hồ" mà không cất tiếng cười ngạo nghễ (tiếu ngạo) để mặc tình yêu tiêu dao (tự do), vì năm tháng sẽ qua đi, lợi và danh đều tuột khỏi tầm tay. Ha...ha....

13 February 2013

Để Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu

Nhạc: Thái Thịnh
Trình bày: Bằng Kiều

hạnh phúc trong tầm với
đã không còn tới
khi vắng em trong đời
tìm đến chân trời mới
vẫn thương một thời
giờ đã xa ngàn khơi

ngày đó ta lầm lỡ
bỏ mặc nhau hững hờ
để tiếng yêu rạn vỡ
rồi thời gian xóa mờ
mãi vô tình
đến bây giờ
nhận ra hai đứa
không còn nhau

cuộc sống luôn vội vã
với bao nghiệt ngã
xô cuốn ta miệt mài
một bước chân trượt ngã
đã trôi thật dài
lạc mất nhau ngày mai

còn mãi khung trời đó
mình gặp nhau lúc đầu
ngày tháng hoa mộng đó 
cùng niềm vui nỗi sầu
sẽ ghi lại biết bao điều
để nhớ một thời ta đã yêu

ĐK:
thì thôi ta đã lỡ
lìa xa bến bờ
đời lênh đênh sóng vỗ
buồn trôi lững lờ
cuộn mình trong nỗi nhớ
cho đến bao giờ
mình mới quên ngày xưa

thì thôi ta đã hết
chờ nhau sẽ về
mùa xuân nay đã chết
vàng phai não nề
để lại bao hối tiếc
ghi khắc tên người
gọi mãi trong đêm buồn

http://mp3.zing.vn/bai-hat/De-Nho-Mot-Thoi-Ta-Da-Yeu-Bang-Kieu/ZWZ990D8.html